Tối mùng Một Tết, trong phòng bao của một quán trà.
"Lão Tần, ông cũng mấy năm rồi chưa về thành phố Thiên Nam ăn Tết đấy! Lần này ăn Tết cuối cùng cũng được uống chực Thổ Tửu Bát Thập Niên của ông rồi! Ông không biết mấy năm ông không về, bọn tôi toàn phải uống mấy cái thứ rượu rác rưởi gì đâu..." Trương Quán Vũ nhìn thùng Thổ Tửu to tướng trên bàn, bùi ngùi cảm thán.
"Quán Vũ, ông nói thế là không được rồi, bình thường ăn Tết rượu tôi mang ra tệ lắm sao? Lúc nào ông cũng tơ tưởng đến mấy chai rượu tôi cất công sưu tầm bao nhiêu năm nay." Trịnh Hi Thành bĩu môi khinh bỉ.
Mấy người còn lại lập tức cười không ngậm được miệng.




